Người đạp xích lô

Lần đầu tiên anh đến Việt Nam là khoảng 15 năm trước. Lúc đó có rất ít ô tô, nhưng rất nhiều xe đạp. Ở Hà Nội và Sài Gòn đèn giao thông rầt ít. Để sang đường, bạn chỉ cần đi chậm và cẩn thận qua đường. (Tất nhiên ngày nay người ta vẫn làm điều này).

Cũng lúc đó, vẫn còn nhiều xích lô, được sử dụng như taxi. Những ngày đó không có nhiều du khách nên những người đạp xích lô không quen nói chuyện với người nước ngoài. Một trong những kỷ niệm đẹp nhất của anh về Hà Nội là về người đạp xích lô. Anh ấy đưa chúng tôi đến Nhà hát Lớn, và khi chúng tôi đến, chúng tôi hỏi “Bao nhiêu tiến?” Anh nghĩ một lúc, có lẽ anh đang nghĩ “Mình có thể hỏi nhiều hơn một người nước ngoài chứ không phải một người Việt Nam”. Nhưng anh ấy mệt ngưới rất trung thực, và không muốn lừa dối chúng tôi. Cuối cùng anh ta nói, “40.000”, như thể anh ta nghĩ, “Nhưng là quá nhiều!”. Khi tôi không nói gì và đưa tiền cho anh ta ngay, anh ta trông rất ngạc nhiên, hạnh phúc và một chút xấu hổ. Chúng tôi không dược nói tiếng Việt và anh ấy cũng không nói được nhiều tiếng Anh, nhưng chúng tôi đã nói chuyện với anh ấy một chút. Anh ấy là một người đàn ông thực sự tốt.